| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
|
Tạ Việt Thắng
![]() ![]() ![]() ![]() |
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
| ||
|
Tạ Việt Thắng
![]() ![]() ![]() ![]() |
You are here:
Sponsored Links
|
Vietnam News
Sau chuyến bay hơn nửa vòng trái đất kéo dài hơn một ngày rưỡi, chúng tôi đã tới Mexico City, một trong những thủ đô đông dân nhất thế giới. Cô bạn người Mexico giới thiệu nhiều điểm tham quan hấp dẫn và không quên nhắn nhủ chúng tôi nên tới thăm nhà thờ Basilica of Our Lady of Guadalupe ở ngoại ô thủ đô Mexico. Đây là một trong những trung tâm tôn giáo lớn nhất ở Mexico cũng như châu Mỹ.
Nhà thờ Basilica of Our Lady of Guadalupe được lập nên để tôn thờ Đức Mẹ Mary người đã giáng trần gặp St. Juan Diego Cuauhtlatoatzin, một người thổ dân Aztec đã theo đạo Cơ đốc vào năm 1531.
Theo truyền thuyết, Juan Diego đang đi từ làng vào thành phố Mexico vào ngày 12/12/1531 thì Đức Mẹ Maria hiện ra nói với anh bằng tiếng thổ ngữ rằng muốn xây một nhà thờ ở nơi này để Đức Mẹ ngự và che chở cho những người dân ở đây.
Một góc tòa thánh đường. Ảnh:Khi Juan Diego kể lại với giám mục người Tây Ban Nha, vị này không tin và yêu cầu phải có những bằng chứng kỳ diệu. Đức Mẹ lại giáng trần gặp Juan Deigo và đưa cho ông những nụ hoa. Kỳ diệu thay, những bông hoa Tây Ban Nha ngay lập tức nở dưới chân người thổ dân.
Khi Juan Diego gặp vị giám mục, những bông hồng rơi từ tấm vải choàng của ông và thật kỳ diệu hình của Đức Mẹ in trên tấm vải tự bao giờ. Quá kinh ngạc khi chứng kiến điều kỳ diệu, vị giám mục cho xây một nhà thờ ngay lập tức để thờ Đức Mẹ.
Từ đó nơi thờ Đức Mẹ Our Lady of Guadalupe đã trở nên rất nổi tiếng tại Mexico. Những nhà truyền giáo người Tây Ban Nha đã dùng câu chuyện về Đức Mẹ giáng lâm để thu nạp hàng triệu người bản xứ thuộc đế chế Aztec.
Mặc cho thời gian và sự tàn phá của thiên nhiên, hoặc có kẻ đánh bom phá hoại, bản gốc của tấm hình Đức Mẹ vẫn còn nguyên vẹn từ năm 1531 cho tới ngày nay. Bản sao của tấm hình Đức Mẹ kỳ diệu có thể thấy ở hàng nghìn nhà thờ, bao gồm cả nhà thờ quốc gia ở Washington D.C và nhà thờ Notre Dame ở Paris.
Nhà thờ Our Lady of Guadalupe nguyên gốc đầu tiên được xây từ năm 1536 và vẫn tồn tại. Tuy nhiên, cấu trúc của nhà thờ này đã bị yếu đi qua tháng năm và cũng rất chật khi phải tiếp đón lượng lớn người tới thăm. Vì vậy, một nhà thờ Đức Mẹ mới đã được xây vào năm 1974-1976 bởi kiến trúc sư người Mexico Pedro Ramirez Vasquez. Nhà thờ mới hình tròn này trông giống một sân vận động hơn là một nhà thờ, có sức chứa tới hàng nghìn người.
Một số nhà thờ thuộc khu Our Lady of Guadalupe được xây trên đỉnh một ngọn núi thấp. Từ đây, bạn có thể chiêm ngưỡng toàn bộ khung cảnh khu nhà thờ phía dưới và trung tâm thành phố Mexico không xa. Trong khuôn viên của khu nhà thờ được bố trí đan xen những vườn cây hoa và tượng điêu khắc được chăm chút rất đẹp càng làm tôn thêm vẻ đẹp.
Nếu không được dặn trước hẳn tôi đã không hiểu và rất ngạc nhiên khi nhìn thấy những người theo đạo đi tới nhà thờ Our Lady of Guadalupe bằng đầu gối hàng trăm mét. Mặc dù rất đau đớn nhưng không ai bỏ cuộc vì họ muốn thể hiện lòng tôn kính khi đến cầu xin Đức Mẹ.
Rời nhà thờ với những công trình kiến trúc tuyệt đẹp gắn liền những huyền thoại, mọi người, kể cả những kẻ ngoại đạo như tôi đều cảm thấy rất thanh thản. Tôi đã biết thêm về một nền văn hóa, tôn giáo, về những người Mexico dễ mến. Khi người ta có niềm tin và hướng đến tâm lành thì sẽ dễ dàng vượt qua khó khăn, dễ hiểu nhau và đến gần với nhau hơn.
Trịnh Mai Oanh
Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước khỏi sân bay quốc tế Dakar là một cảnh tượng hỗn độn như các bến xe đò xưa ở châu Á. Nhiều người bán hàng rong đứng trước sân bay mời chào khách du lịch. Họ lao vào chúng tôi mời đổi tiền, chào bán sim điện thoại hoặc “đòi” xách đồ… Thú vị là hầu hết khách du lịch đều thích đổi tiền ở “chợ đen” để được tỷ giá tốt hơn so với ngân hàng. Tuy nhiên, nếu bạn muốn thực hiện việc này thì nên rủ người bản xứ đi cùng và thương lượng để không bị họ lừa đưa… tiền giả.
*Ảnh đất nước SenegalNhững người bán hàng còn theo chúng tôi ra tận xe và tự khiêng đồ lên xe mặc cho chúng tôi liên tục lắc đầu. Và sau đó, họ đòi “trả công” bằng tiền. Cuối cùng, chúng tôi cũng thoát khỏi sân bay mà không tránh khỏi thái độ không mấy thiện cảm của họ.
Sau những ấn tượng không vui ban đầu, Senegal đã đón chúng tôi với sự nhiệt tình đáng yêu. Tôi thấy thú vị lắm khi lần đầu tiên đến một đất nước toàn người da đen. Nếu trước đây, tôi nghĩ rằng cặp mắt trắng, đôi môi dày, hàm răng trắng của người Phi châu là xấu xí, thô kệch thì giờ đây, khi hiểu được quan điểm của xứ này, tôi đã “đọc” được những vẻ đẹp đó. Nó chẳng hoàn hảo theo quan điểm của người Á Đông nhưng lại rất cá tính.
Phụ nữ đẹp luôn có làn da đen bóng và thân thể khá tròn trịa. Sự khỏe mạnh, hăng hái, mãnh liệt trong con người Senegal được bày ra cùng những bộ cánh có nhiều sắc màu nổi bật như cam, đỏ, vàng, xanh biển… Họ luôn luôn dành nhiều thời gian cho việc chăm sóc mái tóc. Có nhiều người đến tiệm làm đầu từ tờ mờ sáng và ra về lúc 6 giờ tối, thậm chí hai ngày liện tục như vậy, chỉ để được thợ uốn và tết tóc cho đẹp.
Trong khi người lớn ở đây có phần dè dặt đối với người lạ hoặc một số người lại quá “săn đón” khi du khách là đối tượng mua hàng của họ, trẻ con Senegal rất hồn nhiên và luôn đem đến cho chúng tôi cảm giác an toàn khi tiếp xúc. Các em sẵn sàng sà vào lòng chúng tôi để trò chuyện, chụp hình, chia sẻ những món đồ của chúng. Chúng nô đùa chạy nhảy, quần áo xộc xệch, thân mình gầy gò, đen ngời, nhưng cặp mắt rất sáng thể hiện sức khỏe và sự tinh nhanh sẵn có. “Những cục than hồng”, cái tên mà chúng tôi gọi các em một cách trìu mến, vô cùng bạo dạn trình diễn thời trang và nhún nhảy trước sự hò reo nhiệt tình của mọi người. Có lẽ do những vũ điệu Latin đã ngấm vào máu từ nhỏ nên chúng biểu diễn rất sinh động.
Chúng tôi có dịp tiếp xúc nhiều với các em tại một trường tiểu học tốt nhất thành phố. Song ở đây, các phương tiện giảng dạy rất thô sơ, lớp học thiếu ánh sáng và bàn ghế thì xộc xệch. Chúng tôi chỉ gặp được 8 bé gái/100 học sinh, còn lại toàn là bé trai. Phụ nữ vẫn bị gắn liền với trồng trọt, chăn nuôi hoặc chăm sóc gia đình, không được khuyến khích đến trường.
Tôi đã dành ngày nghỉ cuối tuần để khám phá đảo Gorée, một di sản thế giới nổi tiếng nằm ngoài khơi Senegal. Từ thế kỷ XV-XIX, đây là trung tâm mua bán nô lệ lớn nhất bên bờ biển châu Phi. Ngày nay, hòn đảo chủ yếu phục vụ cho mục đích du lịch, trở thành biểu tượng của sự bóc lột tàn bạo của các nước thực dân và sự hòa hợp dân tộc. Đảo hiện có khoảng 1.500 cư dân sinh sống.
Trên đảo Gorée có một pháo đài kiên cố tên là “Nhà nô lệ”. Đây chính là cái "nhà kho" chứa nô lệ gồm nhiều phòng giam nhỏ bên trong, mỗi phòng giam có thể chứa đến 200 nô lệ. Người Bồ Đào Nha, người Hà Lan, người Pháp và cả người Anh đều đã đổ máu để giành quyền kiểm soát "ngành công nghiệp nô lệ" béo bở trên đảo Gorée.
Diện tích nhỏ bé của Gorée giúp cho những nhà buôn bán nô lệ thời xưa dễ dàng kiểm soát các "món hàng" của mình. Dù Gorée chỉ cách bờ biển Senegal có 3 km nhưng vùng nước rất sâu xung quanh cộng với những cục kim loại nặng 5 kg luôn khóa chặt vào chân các nô lệ khiến chẳng ai dám tìm cách trốn. Bất cứ ai nhảy xuống biển đều bị đại dương nuốt gọn.
Nửa ngày theo chân ông già người Senegal, tôi như lạc vào thế giới của người nô lệ da màu với nhiều thang bậc cảm xúc khác nhau. Rời hòn đảo để trở lại đất liền, ngoái nhìn những “cục than hồng” đang nô đùa, ngụp lặn dưới làn sóng trắng xóa, tôi càng thấm thía hơn giá trị và ý nghĩa của cuộc sống tự do. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt rực sáng, nụ cười rạng ngời của các em tỏa hơi ấm đón chào du khách khi ghé thăm “thánh địa” của mình.
Nguyễn Hoàng Anh
Một ngày nắng vàng trải nhẹ trên vùng đất xứ Quảng, tôi tình cờ tìm đến Cù Lao Chàm (Hội An, Quảng Nam). Chỉ mất khoảng 15 phút đi tàu cao tốc từ bến tàu du lịch Sông Hội là đến nơi. Bước chân xuống cảng mới cảm nhận hết được thân thương đúng như cái tên mà người ta vẫn thường gọi: Cù Lao Chàm.
Môi trường thật trong lành, những làn gió mát, không một tiếng ồn của những cỗ máy công nghiệp, làn nước biển xanh biếc cùng những tiếng nói của người dân địa phương nghe đầy thiện cảm, đó là cảm nhận ban đầu khi tôi đặt chân xuống hòn đảo này.
Cù Lao Chàm có diện tích gần 16 km2. Dân cư sống chủ yếu tập trung ở Hòn Lao, gồm 610 hộ, 2.700 khẩu. Nơi đây có khí hậu quanh năm mát mẻ và hệ động thực vật, hải sản rất phong phú, đặc biệt có nguồn tài nguyên cực kỳ quý giá đó là yến sào. Cù Lao Chàm được đánh giá là một trong những nơi có dải san hô quý của Việt Nam và khu vực.
Thiên nhiên cũng đã tạo nên ở Cù Lao Chàm nhiều cảnh đẹp thơ mộng, hiếm có như các dòng suối Tình, suối Ông, hòn Chồng, hòn Khô, hang Bà… Ven đảo có bãi Ông, bãi Bìm, bãi Chồng, bãi Bấc là những bãi tắm lý tưởng với bờ cát trắng phau và làn nước trong xanh, mát lạnh.
Biển xanh Cù Lao Chàm. Ảnh:Hòn Lao là đảo lớn nhất và duy nhất có dân đang sinh sống. Tại đây, đã tìm thấy các di chỉ khảo cổ học liên quan đến sự cư trú của dân cách ngày nay trên 3.000 năm; đồng thời chứng minh cho sự giao lưu buôn bán với các nước Trung Cận Đông, Ấn Độ, Trung Hoa, Đông Nam Á cách đây trên 1.000 năm. Hệ thống thủy lợi liên quan đến kỹ thuật trồng trọt, canh tác nông nghiệp của cư dân cổ tại vùng đảo này cũng đã được phát hiện.
Với 25 di tích tín ngưỡng tôn giáo cũng là công trình kiến trúc nghệ thuật có niên đại từ thế kỷ XVIII đến đầu thế kỷ XX phân bố dọc sườn Tây hòn Lao, ở bãi Làng, bãi Hương; với một kho tàng văn hóa dân gian phong phú: sinh hoạt, ứng xử, ẩm thực, phong tục, tập quán, văn học, diễn xướng… còn được bảo lưu, tất cả đã chứng minh cho bề dày lịch sử văn hóa vùng đất Cù Lao Chàm.
Điều đặc biệt hơn ở đây là ý thức bảo vệ môi trường được nâng cao rõ rệt khi mà người dân ai cũng biết và hưởng ứng phong trào dùng sử dụng túi giấy thay cho túi nylon để sử dụng trong sinh hoạt và ngay cả những món quà lưu niệm cũng được gói trong những miếng giấy báo đầy mùi thơm của mực in. Ấn tượng hơn người dân còn nhắc nhở du khách bảo vệ môi trường khi tham quan Cù Lao Chàm.
Đến Cù Lao Chàm, ngoài việc tận hưởng những điểm thú vị đó, bạn còn được tham gia chương trình lặn biển ngắm những rặng san hô lung linh dưới đáy đại dương, những tia nắng xuyên qua làn nước biển xanh ngọc tạo nên những dòng kẻ có một không hai trong làn nước, vô vàn các loại cá nhiều màu sắc sặc sở, sao biển… Tất cả mọi sinh vật như đang ở trước mắt bạn, chỉ cách bạn trong gang tấc khi nhìn qua kính lặn Snorkeling.
Sau buổi bơi lặn rong ruổi trên biển thỏa thích đến mức đói lả là buổi trưa BBQ với các món hải sản tươi nướng. Ngồi dưới bóng mát của những rặng dừa, từng nhóm, từng nhóm đang xum vầy bên bếp than đỏ ong cùng mùi thơm lừng của các món hải sản tươi nướng: cá mú, điệp (một loại ốc có hình lép như cánh quạt ăn rất ngon và bổ dưỡng), và một số loại ốc biển khác.
Tiếng gió vuốt những bẹ dừa reo lên từng hồi, từng hồi một, mang đầy vị mặn mòi của biển cả. Tiếng võng đong đưa kít cót kít cót đưa tôi vào giấc ngủ trưa hồi nào không hay. Tôi dường như quên đi tất cả những nhọc nhằn của ngày thường khi thả mình trên chiếc võng đơn sơ ấy. Một cảm giác thật bình yên và thật khó tả! Nào các bạn! Còn chờ gì nữa? Hãy đến Cù Lao Chàm một lần tìm hiểu và cảm nhận.
Thomson Lee
Từ lâu tôi đã biết đến vùng Tây Bắc hùng vĩ qua những áng thơ văn từ thời phổ thông, qua những câu chuyện kể của những người bạn từng trải nghiệm, qua những khung hình trên blog. Mỗi lúc đó, trong tôi lại bừng bừng lên như có gì xúi giục “hãy xách ba lô lên đường thôi”.
Giờ đây khi đã tự lập được cuộc sống của riêng mình, nhất là tôi lại có thêm người bạn đồng hành cùng chí hướng, sở thích, luôn ở bên chăm sóc và bảo vệ, tôi đã có thể thỏa trí tò mò của mình cùng những chuyến đi về với Hoàng Su Phì trong mùa lúa chín, chót vót nơi cột cờ Lũng Cú - Hà Giang, khám phá mảnh đất Điện Biên anh hùng ngập tràn sắc hoa ban… Mỗi chuyến đi đều để lại trong tôi rất nhiều dư âm và kỉ niệm. Nhưng chuyến hành trình về với Sìn Hồ (Lai Châu) lại khiến tôi có nhiều cảm xúc kì lạ đến khó tả.
Một góc Sìn Hồ. Ảnh:Chiều thứ 6, tôi vội vàng xách ba lô bắt xe ôm ra bến xe Mỹ Đình thật nhanh để kịp chuyến xe lên Lai Châu, nơi 3 người bạn của tôi đang chờ. Chiếc xe ghế nằm đi trong đêm tối mịt mù cứ lắc lư, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng khùng khục lạ lạ, hỏi nhà xe thì mới biết đó là những lúc xe vào cua qua đoạn đường hẹp nên bánh sau trèo ra mép đường. Trong đầu tôi bắt đầu nhớ lại những mẩu chuyện mà anh bạn người vùng cao có lần kể đường lên Lai Châu, hai bên có nhiều cái miếu hồn, bởi đường là xẻ núi nên một bên luôn là ta luy âm sâu cả trăm mét, nhiều người xấu số gặp nạn nên chỗ đó người ta thường lập một miếu nhỏ vậy.
Vẩn vơ mãi thì đôi mắt tôi cụp xuống và ngủ lúc nào không hay, chỉ biết khi tỉnh dậy đã thấy đến thị xã Lai Châu lúc 6h30 sáng. Về khách sạn tôi chỉ kịp vệ sinh cá nhân, rồi khoác lên mình chiếc áo rét mỏng là lên đường cùng những người bạn. Bởi mọi người bảo phải đi sớm để chụp ảnh mới đẹp.
Sìn Hồ cách thị xã Lai Châu chừng 60km, tôi cũng chẳng thể đếm được là lên bao nhiêu con dốc vượt bao nhiều cái đèo nhưng cứ thấy hầu như là lên mãi. Hai bên đường thỉnh thoảng lại qua những bản người Dao Khâu, với nếp nhà gỗ lợp tôn nằm trên các sườn đồi, thấp thoáng là những người phụ nữ đang ngồi bên hiên nhà thêu thùa trang phục trong lúc nông nhàn, những đứa trẻ con hồn nhiên với những nụ cười tươi dường như luôn thường trực trên môi, những con lợn đeo gông thả rông ngoài đường khá lạ mắt...
Phiên chợ vùng cao. Ảnh:Đang say sưa với cảnh đẹp bởi những bản làng, con người vùng cao, tôi bất chợt thấy se lạnh bởi những đợt sương mù ập về, bao phủ khắp nơi. Cảm giác gì đó lạnh lạnh nơi sống lưng, bởi xe chúng tôi cứ dò dẫm đi trong sương mù mỗi lúc một dày đặc hơn, tầm nhìn bị hạn chế. Thấp thoáng trong màu trắng đục là cảnh một góc chợ ven đường của người Mông, họ bán những nông phẩm làm ra hay kiếm từ rừng; măng tre, dưa, rau… Có điều khá thú vị là cảm giác bình yên, gần gũi đến thân thương, họ không trèo kéo, mời mọc, cũng chẳng xua đuổi hay xin tiền chúng tôi khi chụp ảnh như một số vùng du lịch khác mà trái lại họ rất vui tươi chụp cùng.
Sau chặng đường 60km chúng tôi đã đến được với Sìn Hồ, một thị trấn thanh bình với bầu không khí thật thoáng đãng, mát mẻ. Tôi cố hít thật sâu rồi thở ra từ từ, để thưởng thức không khí trong lành của xứ núi, cứ như kiểu thưởng thức một đặc sản. Chiều đến, cả nhóm kéo nhau đi tắm thuốc của người Dao, còn gì sung sướng hơn, khi được ngâm mình trong thùng gỗ pơ mu chứa đầy nước của hơn 20 vị thuốc nam kiếm từ rừng xanh về, cảm giác giãn xương, cốt, mọi mệt nhọc của dặm đường trường vụt tan biến.
Bữa tối trong quán nhỏ chúng tôi được thưởng thức những món đặc sản của dân tộc bản địa, như gà ác đen, thịt trâu gói lá lốt nướng than hoa, cải mèo xào thịt gác bếp…
Sáng thức dậy, lang thang chợ phiên chủ nhật nơi tụ họp của nhiều đồng bào dân tộc thiểu số ở quanh vùng, như người Mông trắng với khăn quấn nhọn trên đầu, Mông đỏ với vành khăn rộng đỏ rực, Mông hoa sặc sỡ trong chiếc váy màu sắc, người Dao xúng xính đồ trang sức bạc… và những sản vật mang xuống chợ, họ tạo nên nét đặc trưng của chợ phiên ở Sìn Hồ thật màu sắc và quyến rũ. Nếu có cơ hội mời bạn một lần lên với “Sapa thứ hai”, để cảm nhận sự mộng mơ, thư thái của cảnh sắc và con người nơi góc trời Tây Bắc.
Đoàn Lan
Một buổi sáng yên bình. Xuồng máy. Nắng sớm. Và lồng lộng hương phù sa… Những người phụ nữ và những chiếc tác ráng như thế này lại bắt đầu một ngày mới bằng một chuyến đi chợ. Chỉ có điều khác với các địa phương khác, vì là vùng sông nước nên họ đi chợ nổi.
Đúng theo nghĩa đen, chợ nổi là chợ họp nổi trên sông. Cái Răng là chợ nổi nằm ngay sát thành phố Cần Thơ, thuộc quận Cái Răng, chỉ cách nội ô Cần Thơ khoảng 5 km nếu đi đường bộ và 30 phút nếu đi bằng các phương tiện nổi từ bến Ninh Kiều. Không hoạt động vào các ngày Tết âm lịch nhưng không biết từ bao giờ, những ngày thường, chợ là nơi tụ họp buôn bán các loại trái cây, đặc sản của vùng đồng bằng sông Cửu Long.
Mua bán nông sản. Ảnh:Cuộc sống đôi khi bình dị đến không ngờ. Đến chợ nổi, bạn sẽ nghe tiếng nước vỗ mạn, tiếng nổ ghe xuồng, tiếng gọi nhau í ới của bạn hàng và cả những tiếng cười trong trẻo dẫu bạn phải chạnh lòng vì những mưu sinh quá sớm của chúng.
Thuở xưa, chợ nổi hình thành do đường bộ và phương tiện lưu thông đường bộ chưa phát triển, trong khi đó nhu cầu mua bán, trao đổi hàng hóa, người ta tụ tập trên sông và bằng các phương tiện như xuồng, ghe, tắc ráng... Chợ Cái Răng thường họp khá sớm, thường từ lúc mờ sáng và đến khoảng 8-9h thì vãn. Chẳng thế mà có nhà thơ đã viết:
“Chợ đã nổi từ nửa đêm về sáng
Ta vẫn chìm từ giữa bữa hoàng hôn
Em treo bẹo Cái Răng Ba Láng
Ta thương hồ Vàm Xáng Cần Thơ
Ta giang hồ nửa giấc lơ mơ
Sóc Trăng Cà Mau An Giang Đồng Tháp
Ghe thương hồ ta không vẽ mắt
Tới đây cắm sào ta ngủ qua đêm
Cây trái rộn ràng từ vườn nhà em
Gọi ta dậy từ nửa đêm về sáng
Cắm cây sào tre bẹo hình bẹo dạng
Xôn xao xuồng ghe họp chợ chòng chành”.
Những cây bẹo là những cành tre đặt trên xuồng ghe, treo những hàng hoá mà chủ ghe đang buôn bán. Bởi thế mà mới có chuyện khoai lang và bí đỏ mọc trên trời khiến nhiều du khách thích thú.
Hàng hóa tập trung ở đây thường với số lượng lớn. Mỗi mặt hàng đã được phân loại cho đồng đều về chất lượng, kích cỡ. Nếu như dân địa phương và các vùng lân cận thường sử dụng các ghe, xuồng trung bình chở các mặt hàng nông sản đến đây tiêu thụ thì những ghe bầu lớn là của các thương lái thu mua trái cây tỏa đi khắp nơi, sang tận Campuchia và Trung Quốc.
Cuộc sống trên sông đôi khi phong phú hơn trên cạn. Ở đây, do nhu cầu của người đi chợ nên không chỉ có các xuồng trái cây, nông sản phẩm mà còn có nhiều loại dịch vụ khác: phở, hủ tiếu, cà phê, quán nhậu nổi... Những xuồng ghe này len lỏi phục vụ khách đi chợ và cả khách tham quan.
Hòa mình vào không khí nhộn nhịp của buổi chợ, du khách có thể quan sát, tìm hiểu sinh hoạt của nhiều gia đình thương hồ với nhiều thế hệ chung sống trên ghe. Có những chiếc ghe như “căn hộ di động” trên sông nước với những chậu hoa kiểng, các loài vật nuôi, các tiện nghi đầy đủ như tivi màu, đầu dĩa, dàn âm thanh... hay thậm chí cả xe gắn máy.
Ngày nay, dù mạng lưới giao thông đường bộ đã phát triển rộng khắp, nhưng chợ nổi vẫn tồn tại và phát triển ngày một sầm uất hơn. Dự kiến nơi đây sẽ trở thành chợ trung tâm tự sản tự tiêu lớn của cả vùng bởi chợ nổi Cái Răng hiện cũng là chợ đầu mối chuyên mua bán sỉ các loại trái cây, nông sản của vùng.
“Đành giã từ nhau chợ nổi Cái Răng
Cô Sáu cười nụ đồng tiền lúng liếng
Anh Bảy dùng dằng cưa ly rượu đế
Giá mà ta treo bẹo được lòng nhau”.
Sẽ là chưa đến và biết Cần Thơ, nếu bạn chưa một lần đi chợ nổi.
Nhật Phong
Quang Dũng
Theo Tổng cục Du lịch Malaysia, đợt giảm giá hàng hóa áp dụng cho hầu hết mặt hàng từ những sản phẩm thủ công mỹ nghệ, cho đến những nhãn hiệu thời trang lớn, hay những đồ dùng được thiết kế riêng cho mùa lễ hội năm nay.
Du khách đến Malaysia có cơ hội mua sắm hàng giảm giá. Ảnh:Khắp các cửa hàng trung tâm mua sắm lớn, các khu chợ, phố đi bộ như Petaling Street hay China Town, little India tại Brickfields, Jalan Tuanku Abdul Rahman và Masjid India đều bán hàng giảm giá hoặc khuyến mại lớn. Mùa lễ hội giảm giá năm nay có những màn trình diễn thời trang vui nhộn diễn ra tại Klang Valley, khu Bukit Bitang ở Kuala Lumpur.
Ngoài việc mua sắm hàng hóa giảm giá 50-70%, du khách còn có cơ hội chiêm ngưỡng đường phố Malaysia rực rỡ sắc màu vào những ngày này, hoặc có thể thưởng thức các món ăn ngon và mua tour du lịch cho hành trình khám phá đất nước Malaysia.
Đoàn Loan
Cái tên "Crystal Cathedral" mô tả kích thước và diện mạo của toà nhà nhưng không có nghĩa nhà thờ này chỉ là nơi mà người ta có thể tìm thấy một chỗ ngồi của giám mục. Nhà thờ cũng là một điểm mốc kiến trúc của miền nam bang California do một kiến trúc sư tài ba đã thiết kế toà điện thờ chính tên là Philip Johnson.
Đến chiêm ngưỡng nhà thờ này, không chỉ là những người theo đạo tin lành mà từ khắp nơi, du khách đổ về đây tham quan công trình đồ sộ và đầy công phu này.
Nhà thờ kính độc đáo. Ảnh:Để xây dựng được kiến trúc độc đáo này, người ta đã phải sử dụng tới hơn 10.000 tấm kính hình chữ nhật để tạo nên nhà thờ có sức chứa 2.900 người. Các tấm kính hình chữ nhật không được ghép chặt với kết cấu toà nhà. Thay vì thế, chúng gắn với nhau bằng keo silicone. Phương pháp này và các cách thức khác nhằm giúp cho toà nhà chịu được động đất ở cường độ 8 độ richter.
Đến đây du khách không khỏi ngạc nhiên bởi kiến trúc hiện đại mà còn cảm thấy yêu mến bởi những thảm cỏ xanh rì, không gian thoáng đãng, trong lành. Xung quanh tòa nhà cây cối mọc xanh tươi được cắt tỉa đẹp mắt. Ngoài ra còn có những hồ nước cạn, nước gợn sóng lăn tăn bởi một hệ thống ống thổi nước, gợi cảm giác thật yên bình và mát mẻ.
Vào bên trong nhà thờ, khung cảnh vô cùng lộng lẫy, hoành tráng với 273 dãy ghế của nhà thờ. Dự một buổi lễ của họ, mặc dù không hiểu được gì về tôn giáo nhưng người ta vẫn cảm thấy được sự tôn kính, trang nghiêm hết sức đặc biệt. Đèn trên trần, những bông hoa được trang trí xung quanh thật rực rỡ…
Nếu đã đến viếng thăm Crystal Cathedral, nhà thờ kính độc đáo này vào mùa hè thì ngay sau đó bạn có thể chạy ra bờ biển Hungtington ở gần đấy. Bờ biển Huntington, điểm đến hấp dẫn của những người mê trượt sóng biển. Vào cuối tháng 7 hằng năm, những vận động viên trượt sóng chuyên nghiệp trên thế giới tụ tập về đây để tranh giải trượt sóng Mỹ mở rộng. Đây là nơi hứa hẹn một kỳ nghỉ thú vị…
Hoàng Thị Minh
Chuyến du lịch 2 ngày, một đêm này là hành trình độc quyền của Luxury Travel Việt Nam. Du khách tham gia tour được đưa đón đến sân bay Gia Lâm bằng xe Limousine Cadillac Crystal với đầy đủ dịch vụ limo. Xe ba khoang, tiện nghi, phù hợp cho đoàn 6-8 khách.
Sau đó, bạn lên trực thăng để tới Vịnh Hạ Long. Du khách có thể ngắm Vịnh Hạ Long từ trên cao. Khi đến nơi, du khách có du thuyền riêng, thăm Vịnh theo ý muốn. Chiếc du thuyền được bố trí một phòng ăn, một cabin sang trọng, khu vực tắm nắng, nhà bếp chuyên nghiệp cùng nhân viên phục vụ...
Tour có giá bắt đầu từ 1.878 USD một người cho nhóm khách 6-8 người. Để biết thêm chi tiết, khách hàng truy cập website http://www.luxurytravelvietnam.com/
Địa chỉ: Số 5 Nguyễn Trường Tộ, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại : 04.3927 4120, 6273 3071, 6273 3087
(Nguồn: )
“Sinh nhật mây ngàn” của một cô bạn trên đỉnh đèo Hải Vân thanh vắng, một cô bạn khác thì tổ chức “sinh nhật biển” với lung linh đèn cầy cắm đầy trên bãi biển Bình Thuận. Tôi đã tổ chức “sinh nhật huyền thoại” của mình tại quần thể Angkor huyền thoại bằng chuyến du lịch balo cùng đám bạn.
Chúng tôi ngất ngây trước những kiệt tác bằng đá nổi tiếng thế giới về nghệ thuật điêu khắc và kiến trúc. Khu đền Angkor Wat, một trong những kỳ quan thế giới hay Angkor Thom, nguyên là Hoàng cung của Vương triều Angkor từ thế kỷ thứ 12 với tượng Bayon bốn mặt khổng lồ, các khuôn mặt “hỷ, nộ, ái, ố”, 172 gương mặt Phật vẫn còn giữ nguyên nét mặt và nụ cười bí hiểm; thăm Quảng trường Đấu voi, nơi tổ chức các lễ hội truyền thống của người Khơme cổ.
Ngôi đền Angkor Wat. Ảnh:Chúng tôi đến đền Banteay Kdey, đền Takeo cổ kính, đền Tapohom, khu đền độc nhất trên thế giới có các cây tùng sống hàng trăm năm với những bộ rễ đại thụ lớn bằng mười người ôm, vươn ra những vòi bạch tuộc hay những con trăn khổng lồ chụp lên cả ngôi đền. Nơi đây từng được hãng phim Hollywood chọn quay cảnh phim Bí mật ngôi mộ cổ. Chúng tôi kết thúc cuộc hành trình trước vẻ đẹp lộng lẫy của Hoàng cung Vương triều Campuchia.
Đám bạn tôi mãi tấm tắc khen ngợi ý tưởng “sinh nhật huyền thoại” của tôi. Chính điều đó đã đem lại chúng tôi những trải nghiệm thật thú vị trong suốt hành trình du lịch bụi của mình. Một kỷ niệm sinh nhật thật tuyệt vời.
Nguyễn Bình Sơn
Đoàn Loan
Chị Trang Nhung, đại diện Công ty du lịch trọn gói (Hà Nội) cho biết, theo lịch hôm nay sẽ tổ chức cho 5 đoàn khách đi các tour biển. Tuy nhiên, trước thông tin bão Conson với cường độ mạnh đang vào đất liền, công ty đã phải liên lạc lại với khách hàng hủy bỏ tour.
Trong cảnh tương tự, một nhân viên công ty TNHH dịch vụ và du lịch Đất Việt (Hà Nội) cho biết, công ty đã phải hủy 7 tour đi biển Hải Phòng, Thanh Hóa, Nam Định… Nhiều công ty thì khôn khéo hơn, đề nghị khách hoãn tour, chờ bão tan sẽ khởi hành.
Bão về khiến tour đến các vùng biển bị hủy hàng loạt. Ảnh:"Việc hoãn tour thường được tiến hành theo hai hình thức. Khách sẽ được công ty gợi ý chuyển tour sang một địa điểm khác mà không bị ảnh hưởng của bão với giá tương đương. Thứ hai, nếu vẫn muốn đi tới điểm đã chọn, khách hàng sẽ phải lùi ngày khởi hành, chờ đến khi tan bão", nữ nhân viên công ty TNHH dịch vụ và du lịch Đất Việt cho biết.
Không chỉ các tour khởi hành vào ngày hôm nay bị hoãn, để đối phó với cơn bão, các tour trở về vào ngày 17/7 cũng đã được kết thúc sớm lên vào ngày 16/7. “Hiện tại không còn đoàn khách nào ở Cát Bà và Hạ Long nữa. Chúng tôi đã di dời khách về hết trong chiều 16/7, kể cả với những đoàn hết hợp đồng tour vào sáng nay. Điều này cũng được khách hàng rất hưởng ứng”, chị Hải, công ty du lịch Bốn Mùa (quận Hoàn Kiếm) nói.
Anh Phan Tránh An, công ty KTV Tourist (Tây Hồ, Hà Nội) cho biết, hầu hết tour của công ty đều được thu xếp về sớm. Số ít tour còn ở lại, tùy theo diễn biến tình hình của bão sẽ có cách ứng phó nhất định.
"Nếu ngày 17/7, biển không cấm tàu bè thì các tour Hạ Long, Cát Bà vẫn sẽ trở về bình thường. Trường hợp không thể về được, công ty sẽ thu xếp nơi ăn chỗ ở cho khách với mức giá hợp lý nhất. Nếu đã hết thời hạn hợp đồng tour, chi phí đó sẽ do khách du lịch chi trả. Khi tan cơn bão, công ty vẫn có xe đưa khách về như đúng thỏa thuận của hợp đồng”, anh An cho biết.
Biển Đồ Sơn (Hải Phòng) vắng hoe khách sáng 17/7. Ảnh:Bà Vũ Ninh, phụ trách một nhà nghỉ trong biển Thiên Cầm (Hà Tĩnh) cho biết: “Hầu hết khách đều kết thúc sớm kỳ nghỉ, ra về từ 1-2 hôm nay, kể từ khi nghe thông báo bão. Có đoàn hẹn ở 3-4 ngày giờ rút lại ở có 2 ngày, thậm chí nhiều đoàn còn gọi điện vào hủy phòng".
Theo bà Ninh, do bão đổ vào đúng dịp cuối tuần nên mỗi phòng khách hủy, nhà nghỉ của bà “mất” từ 400.000 đến 700.000 đồng. "Có đến hơn 10 phòng bị hủy. Bão thế này, các khách sạn, nhà nghỉ ở biển chịu thiệt hại cũng không nhỏ”, bà Ninh nhẩm tính.
Xuân Ngọc
Việc đầu tiên Antonio Pigafetta muốn làm khi đến Brunei vào năm 1521 là tham quan làng nước – nhà sàn của người châu Âu. Ngày nay, sau hơn 500 năm, làng nước vẫn giữ nguyên hình ảnh một cộng đồng miền quê yên ả trên mặt sông với những con thuyền. Mặc dù nơi đây có nhiều thay đổi như sự phát triển của truyền hình vệ tinh, vật liệu xây dựng... nhưng hình ảnh về ngôi làng trên mặt nước vẫn được giữ nguyên.
Làng nổi Kampong Ayer yên ả trên sông.Tên nước chính thức của Brunei là Ngara Brunei Darussalam (đất nước Brunei, nơi chốn bình yên). Trong đó,"Darussalam" theo tiếng Ả Rập có nghĩa “nơi chốn bình yên”. Lịch sử Brunei có từ hơn 1.500 năm trước. Nhiều bằng chứng lịch sử chứng minh rằng, khoảng thế kỷ thứ 6 sau công nguyên, Brunei có giao thương với Trung Hoa. Những nhà buôn lúc đó gọi đất nước này là Vương quốc Puni hoặc Poli.
Vào thế kỷ thứ 14, đạo Hồi trở thành quốc giáo của Brunei. Vào thời đó, vương quốc Hồi giáo này trải dài từ phía nam là đảo Borneo, ôm trọn vẹn Indonesia và vươn tới phía bắc là Philippine. Vương quốc Brunei kéo dài sự hưng thịnh đến thế kỷ thứ 16 trước khi bị thực dân phương Tây nhấn chìm trong ách nô lệ suốt nhiều thế kỷ.
Làng nổi Kampong Ayer.Ngày nay, mọi người biết đến Brunei như một quốc gia xuất khẩu dầu hỏa. Doanh thu từ dầu hỏa chiếm tỷ trọng 95% trong kim ngạch xuất khẩu.
Về phương diện địa lý, vương quốc trải dài trên diện tích 5.765 km2, nằm ở bờ tây bắc đảo Borneo. Đó là bang Malay lâu đời nhất ở Borneo. Láng giềng của vương quốc bao gồm bang Sabah, Sarawak của Malaysia và Kalimantan của Indonesia.
Đài tưởng niệm thùng dầu thứ 1 tỷ được chiết xuất tại Seria-Brunei.Brunei có 4 quận: Brunei – Muara (bao gồm thủ đô Bandar Seri Begawan), Temburong, Tutong va Belait. Nguồn thu chủ yếu từ dầu hỏa, khí hóa lỏng ở duyên hải Seria, Kuala Belait (cách thủ đô khoảng 100 km). Dân số của Brunei hiện nay gần 400.000 người, 2/3 là người gốc Mã lai. Phần còn lại là người Hoa, những sắc tộc thiểu số khác và người lao động nước ngoài.
Ngôn ngữ chính của Brunei là tiếng Mã Lai. Tuy nhiên, tiếng Anh cũng được dùng phổ biến. Đạo Hồi là tôn giáo chính thức của vương quốc nhưng những người theo các tôn giáo khác vẫn được tôn trọng.
(Nguồn:)
Mang tới Ngôi nhà di sản những sản phẩm đặc trưng cùng rất nhiều khuôn đúc có tuổi thọ hàng trăm năm, nghệ nhân Trịnh Đắc Tân (làng gốm Thổ Hà, Bắc Giang) hào hứng tiếp chuyện du khách.
Theo nghệ nhân này, gốm Thổ Hà được bán ở Thăng Long từ thế kỷ 14. Đến những năm 30 của thế kỷ 20, gốm Thổ Hà được người Hà Nội rất chuộng và dùng nhiều làm đồ gia dụng. Những chum vại, chĩnh, chõ của làng gốm này từng là vật dụng quen thuộc của mỗi gia đình.
"Dòng gốm này được ưa chuộng bởi màu nâu mộc mạc, bề mặt mát lịm và bền đẹp. Nhiều làng khi đồ xôi trong hội xuân, nhất định phải dùng chõ sành của Thổ Hà", nghệ nhân này tự hào cho biết.
Nghệ nhân Trần Thị Trình biểu diễn một công đoạn làm gốm Phù Lãng. Ảnh:Trong khi đó, chỉ với một chiếc bàn xoay đơn giản, nữ nghệ nhân Trần Thị Trình trình diễn luôn một vài công đoạn làm gốm Phù Lãng. Gắn bó với nghề từ bé, bàn tay của nghệ nhân 70 tuổi này vẫn thoăn thoắt.
Gốm Phù Lãng có ưu thế ở chất men màu tự nhiên, bền và lạ, dáng mộc mạc, thô phác, chứa đựng vẻ đẹp nguyên sơ của đất và đậm nét điêu khắc...
Theo Phó Ban quản lý phố cổ Phạm Tuấn Long, việc giới thiệu và trình diễn các dòng gốm truyền thống của Bắc Bộ có ý nghĩa sâu sắc nhằm phát huy các giá trị quý giá của đất kinh kỳ, góp phần bảo tồn văn hóa truyền thống của Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung.
Vẻ đẹp của dòng gốm bác học Chu Đậu. Ảnh:Trong 3 ngày giới thiệu (2-4/7), các công đoạn hoàn thiện sản phẩm của các dòng gốm sẽ được trình diễn kết hợp với các tiết mục dân ca quan họ.
Đồ gốm là loại đồ dùng phổ biến và gần gũi trong đời sống của người dân. Qua nhiều thời đại, gốm luôn có mặt và phục vụ đắc lực cho cuộc sống, từ đồ để ăn, uống, chứa đựng, đến những sản phẩm phục vụ cho đời sống tinh thần như tượng trang trí, lọ hoa, phù điêu, tranh gốm; phục vụ tín ngưỡng như lư hương, chân đèn... hay cho cả những công trình kiến trúc của dân tộc như gạch chạm, đắp nổi, gạch thủng, ngói...
Nguyễn Hưng
Tạ Việt Thắng
Nguyen Hung
Nguyễn Minh
Đối với tôi, Hà Giang đẹp không chỉ bởi cảnh núi non hùng vĩ, không chỉ bởi sắc màu rực rỡ của những chiếc váy, của một không gian bồng bềnh mây khói, xanh ngắt của núi đồi với những con đường quanh co… Hà Giang đem đến cho tôi một cảm xúc về một nơi “không quen, biết” đúng nghĩa. Lướt đi trên những con đường quanh co, phiêu diêu với cảm giác đổ đèo ta bỗng thấy mình như được trở thành một người lữ hành, với tâm hồn như mưa bay, gió thổi, bị cuốn vào những trải nghiệm lạ lẫm mà thân quen, bình yên và dung dị.
Không cầu kỳ, lũ bạn chúng tôi nhanh chóng lên kế hoạch cho một chuyến đi dài hơi bằng xe máy khi chúng tôi ở những ngày cuối cùng của thời sinh viên. Tạm biệt những con đường Hà Nội đông đúc chúng tôi men theo con đường Hồ Tây để đi ra quốc lộ 2. Đó là một buổi chiều mùa hè mát rượi, lất phất mưa.
Hành trang cho chuyến đi Hà Giang rất đơn giản, chúng tôi dự định sẽ chỉ mang đủ đồ ăn trên chặng đường đi, còn khi dừng chân ở các chặng nghỉ, chúng tôi sẽ khám phá đồ ăn ở địa phương đó. Thế nên, chỉ cần một tiếng “lên đường thôi nào” là đủ. Lũ chúng tôi vác theo những chiếc ba lô với một ít bánh mì, xúc xích, đồ hộp và nước đóng chai, quan trọng là mang theo bản đồ chi tiết, áo đi mưa. Và sau chuyến đi này, tôi thấy nếu đến với Hà Giang vào mùa mưa thì ủng hoặc túi nylon bọc giày cho khỏi ướt và một miếng dính phản quang hình trái tim để dính lên mũ bảo hiểm khi đi trời tối là vô cùng cần thiết.
Đường đến với Hà Giang là những con đường quanh co ôm lấy chân đồi, hai bên là bạt ngàn một màu xanh của núi, của những rẫy ngô. Chấm phá trên cái nền xanh rì ấy là một vài ngôi nhà gỗ nhỏ, thưa thớt, sơ sài và bình dị.
Một con đường tình yêu. Ảnh:Đôi lúc trên cái không gian núi đồi núi hùng vĩ ấy, chúng tôi bắt gặp vài người dân hoặc trẻ làm rẫy. Đôi lúc lại những đứa trẻ dõi theo chúng tôi.
Trẻ con trên này rất tự nhiên và đáng yêu. Và tôi lại nhận thấy, chuẩn bị sẵn một vài gói kẹo hoặc vài chiếc bánh lại cũng là một điều cần thiết. Cho đến giờ tôi vẫn còn cảm thấy vui thích khi nhớ lại những kỷ niệm khi được cho quà lúc tôi còn bé xíu. Thế nên tôi nghĩ có lẽ, một vài món quà nhỏ cũng sẽ đem lại những niềm vui nhỏ cho cả ta và những đứa trẻ nơi vùng cao này.
Những bức ảnh chỉ ghi lại được một vài khoảnh khắc, những cảm xúc cũng chỉ là sự hồi tưởng không liền mạch, quá ít ỏi để có thể nói lên hết được vẻ đẹp của Hà Giang, của Đồng Minh, Quảng Bạ, Yên Minh, và Lũng Cú nơi địa đầu tổ quốc.
Phiên chợ sớm ở Đồng Văn cũng không quá nhộn nhịp, nhưng đó cũng là hoạt động nhộn nhịp, ồn ã nhất trong ngày. Đứng từ phía xa xa một chút, bạn sẽ có một cái nhìn toàn cảnh, những sắc màu rực rỡ, sự điệu đà trong trang phục, và dáng những người phụ nữ với chiếc gùi trĩu nặng, những nụ cười tươi rói thực sự vẫn luôn là một điểm nhấn của những phiên chợ này.
Những buổi chiều tà, chúng tôi ngắm mặt trời xuống núi với ánh nắng nhạt dần. Chiều bỗng đẹp lạ, đâu đó một vài nhà nhóm lửa nấu cơm, làm cho không gian núi thêm ấm cúng. Mùi khói chiều ấy quả là một trải nghiệm cũng rất hay, nó khiến cho cái dạ dày đói meo của chúng tôi thêm rạo rực và mong ngóng vô cùng về một điểm dừng chân.
Rồi khi lên tới đỉnh Lũng Cú, đứng dưới lá cờ dân tộc, khoác vai bạn bè thật chặt rồi cùng chụp ảnh. Gió mạnh khiến tóc chúng tôi tung bay và rối bù. Từ đây, phóng tầm mắt ra xa là cả một không gian hùng vĩ. Chúng tôi có được cái cảm giác hiên ngang trong không gian rộng lớn này.
Có lúc chúng tôi lại đi trên những con đường sương mù dày đặc, khi mà hai chiếc xe chỉ cách nhau một chút xíu cũng đã không thấy rõ nhau. Chúng tôi đi trong mây và sương. Sợ hãi, tò mò và sung sướng với trải nghiệm lạ lẫm, dò dẫm, tíu tít gọi nhau ý ới: “Đại bàng gọi chim sẻ, nghe rõ trả lời”. Lũ chúng tôi nối đuôi nhau bò chậm chạp trên con đường đồi, đối diện với nguy hiểm một chút lại bỗng cảm thấy gắn kết nhau hơn.
Tôi chưa có dịp đi đến chợ tình Khâu Vai và đắm mình vào biển hoa tam giác mạch như bạn của mình. Thời gian 5 ngày vẫn là quá ít cho tất cả những nơi đó. Có lẽ vì vậy mà trở về nhưng nhóm chúng tôi vẫn vô cùng lưu luyến và hẹn dịp gặp lại. Sẽ đến Hà Giang vào mùa mưa vào một năm khác, hoặc sẽ trở lại vào một mùa khác để có thể ngắm hết vẻ đẹp của Hà Giang.
Thực sự, mảnh đất này có cái gì đó níu chân người. Và với tôi, tôi đánh dấu những con đường này bằng những bản nhạc mà tôi thích, thế nên bỗng dưng một lúc nào đó nghe lại những bài hát đó, tôi lại thấy nhớ Hà Giang. Nhớ da diết những con đường đèo rất dài, những hình ảnh đời thường thơ mộng và cả những lúc im lặng tuyệt đối, chỉ cần có âm thanh dìu dặt, trong vắt của tiếng nhạc, gió cứ mơn man và nước mưa mát lạnh.
Đào Thùy Trang